Cuộc sống phức tạp hay giản đơn, điều đó phụ thuộc vào tâm tính của mỗi người

Cuộc sống phức tạp hay giản đơn, dòng đời có dịu ngọt hay cay đắng, tất cả đều phụ thuộc ở chính mình. Muốn thay đổi thế giới thì trước tiên hãy thay đổi bản thân.

Năm tháng đã phủ khói lửa lên trần thế, là có trắc trở gập ghềnh, là có cô đơn lạnh lẽo. Có người quen tính toán, thích dùng mưu kế, cả đời lấy lợi ích và công danh làm chí hướng, cũng có thể toại nguyện. Nhưng đổi lại là tâm thân phiền não và thành công ấy chỉ dừng ở lợi nhỏ, thậm chí có thể hại người không biết.

Phàm làm người, việc gì cũng cần chừa lại cho mình một con đường thoái lùi. Có câu: “Giúp người con đường sống cũng là giúp mình con đường lui”. Làm người không thể tuyệt tình, làm việc cũng không nên tuyệt hậu, càng không thể ép người quá đáng. Tặng người hoa hồng, tay lưu hương thơm. Gieo nhân thiện, được thiện quả, gieo thiện lương, thu hoạch hạnh phúc. Đôi lúc, một câu thăm hỏi nhỏ thôi có thể mở ra một trái tim khép kín; một nụ cười nhẹ nhàng, có thể cảm hóa một trái tim. Lập thân dựng thế, giúp người cũng chính là cách bảo vệ mình tốt nhất.

Cuộc sống phức tạp hay giản đơn, điều đó phụ thuộc vào tâm tính của mỗi người; chuyện gì cũng đừng nên quá chi li, đến thì cứ đến thôi. Phàm là chuyện gì cũng không cần phải quá so đo, đã qua thì qua rồi. Gặp chuyện đừng nên nhăn mặt, cười thì cứ cười thôi. Không cần quá cưỡng cầu kết quả, bản thân đã có hành động cụ thể là được rồi. Đối nhân xử thế ở đời đều cần phải bước những bước thật ổn định, vững chắc, không thể có những hành động nông nổi thiếu kiềm chế. Trong cuộc sống có hàng trăm những cám dỗ, sau hàng trăm những cám dỗ lại có muôn ngàn thứ khác khiến người ta chìm đắm, lạc lối trong vô thức. Vậy nên ở đời cần tu được 4 chữ: Nhẫn – Ẩn – Phòng – Kiềm.

Nhẫn: “Việc nhỏ không nhẫn, việc lớn khó thành.” Người không biết nhẫn ắt chẳng thể làm lên việc lớn. ‘Một điều nhịn chín điều lành’, trong cuộc sống hàng ngày nếu biết lấy nhẫn làm vui, thì cuộc sống sẽ ung dung tự tại. Nhẫn được rồi thì bĩ cực thái lai, nhẫn được rồi thì chuyển nguy thành an.

Ẩn: Một người lúc nào cũng thể hiện ra sự nhanh nhạy, thông minh vượt trội thì khó được người khác tiếp nhận, thậm chí đôi lúc còn đánh mất đi sự tín nhiệm. Khi gặp trở ngại, khó khăn họ cũng sẽ thiếu đi sự chỉ bảo của người khác, có lúc còn bị ganh ghét, đố kỵ. “Chân nhân bất lộ tướng, hiền đức chẳng khoe mình”. Người càng có tài càng che giấu thân phận, bậc đại đức lại càng chẳng bao giờ hợm hĩnh cậy tài, khoe mẽ bản thân. Người có thực tài thì không khoe bản lĩnh, luôn biết ẩn tàng đúng thời điểm. Họ thường che giấu năng lực của bản thân, chỉ thực sự bộc lộ bản lĩnh trong thời khắc quyết định.

Phòng: “Tâm hại người thì không thể có, tâm phòng người thì không thể thiếu”. Lại cũng có câu: “Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị” cũng có đạo lý. Đề phòng những mối hiểm họa trong đời là điều hợp lẽ. Tất nhiên cũng không thể vì thế mà đề phòng tất cả, trở nên đa nghi, dùng ánh mắt nghi hoặc mà đánh giá mọi người xung quanh. Trong thực tế, khi hành sự cũng phải biết tính đến phương án dự phòng, “thua keo này ta bày keo khác”, nhất định phải để lại cho mình một đường lùi an toàn.

Kiềm: Cổ ngữ nói: “Người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà vong”! Dục vọng là cạm bẫy nguy hiểm nhất trên đời. Người ta đều chỉ vì tham lam mà gặp tai họa. Dục vọng có thể khiến bạn bè thân thiết trở thành kẻ thù, khiến người thân trong gia đình trở mặt với nhau. Tiền tài như gông xiềng, cầu danh trục lợi cuối cùng vẫn là tay trắng. Ai cưỡng lại được cám dỗ, người đó mới có thể làm chủ cuộc đời mình.

Không tiền bạc không phải là nghèo – không có học mới là nghèo; Không địa vị không phải là hèn – không có liêm sỉ mới là hèn; Không sống lâu không phải là yểu mệnh – không có những việc đáng kể lại mới là yểu mệnh; Không con cái không phải là cô độc – không có đức mới là cô độc. Giữa cái bộn bề của cuộc sống, giữa cái bon chen của cuộc đời, dù cuộc đời như gió thoảng mây trôi, danh lợi như phù du chìm nổi, thì chỉ riêng một chữ “Nhân” này là sống mãi… Ở đời, sống thông minh vốn không khó, cái khó là làm một người thiện lương. Bởi thiện lương là lựa chọn còn thông minh là thiên bẩm. Làm người chỉ cần sống thiện lương, trời cao ắt có an bài tốt đẹp nhất. Như Nguyễn Du đã từng viết trong “Truyện Kiều”:

“Ngẫm hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”

LT Biên tập